Áo Tết
Kinh tế xanh - Ngày đăng : 12:00, 20/02/2026
Áo Tết
Nghe tin không khí lạnh sắp về, tôi mở tủ sắp lại quần áo ấm cho các con. Những lớp vải dày còn thơm mùi nắng từ mùa trước xếp chồng lên nhau ngay ngắn và đủ đầy đến yên lòng. Giữa sự tươm tất của hiện tại, một dòng chảy ký ức bất chợt ùa về dịu dàng khiến tôi thấy mình của thuở bé thùng thình trong chiếc áo lông màu xanh rêu to sù mà bố mẹ lặn lội đi tận chợ tỉnh mua cho. Bao mùa Tết trôi qua, tôi cao lớn lên, còn chiếc áo thì cộc dần đi nhưng hơi ấm của nó cứ neo mãi trong tâm hồn tôi.
Tôi vẫn nhớ như in ngày bố chở hai mẹ con tôi từ nhà lên chợ tỉnh bằng chiếc xe “ba bét nhè” một thời làm mưa làm gió. Ngồi giữa hai bố mẹ mà cái rét tháng Chạp vẫn khiến tôi co người lại suốt quãng đường gần hai chục cây số. Chiếc mũ len kéo sụp xuống qua trán, chỉ chừa đôi mắt tròn xoe, tò mò của cô bé nhà quê dõi theo dòng người tấp nập. Hơi thở tôi phả ra từng làn khói mỏng rồi tan dần trong sự nhộn nhịp của phiên chợ cuối năm.
Khác xa với những gì tôi tưởng tượng, khu chợ ấy sầm uất và rộng đến mức đi bộ mỏi cả chân. Hàng nối hàng, san sát nhau, bày đủ thứ sản phẩm với màu sắc và kiểu dáng phong phú. Tiếng rao hòa trong tiếng mặc cả, tiếng gọi nhau í ới, tiếng cười nói rộn rã, tạo thành bản hòa âm rộn ràng của những ngày áp Tết.
Sau khi dạo quanh một vòng chợ, bố mẹ dẫn tôi đến khu bán quần áo, vải vóc. Ở đó, những sấp vải đủ màu được xếp cao gần chạm mái chợ. Quần áo mùa đông treo đầy trên các sợi dây căng ngang để khách dễ bề lựa chọn. Cô bán hàng nhanh nhảu mời chào, vừa nói vừa kéo từng chiếc áo xuống cho mẹ xem thử. Bố bế bổng tôi lên để ngắm cho thỏa thích. Còn mẹ thì xem xét rất kỹ, tìm dáng áo cho từng người trong nhà. Bàn tay mẹ lướt qua lớp vải, chạm vào đường may rồi khẽ khàng hỏi giá.
Và rồi, giữa cả một rừng áo ấm, mẹ dừng lại trước một chiếc áo lông màu xanh rêu nhã nhặn. Cô bán hàng giới thiệu đó là mẫu áo mới nhất, vừa nhập về. Chiếc áo có hai lớp: Bên trong là lớp lông dày, mềm mại; bên ngoài là lớp vải kaki chắc chắn. Mẹ lấy xuống cho tôi ướm thử. Tôi mặc vào, áo dài qua tận đầu gối nhưng ấm áp vô cùng.
Mẹ nhẹ nhàng chỉnh lại cổ áo cho tôi, đôi mắt ánh lên vẻ hài lòng. Bố đứng bên cạnh, lặng lẽ quan sát rồi khẽ gật đầu. Trong lúc tôi còn mải ngắm nghía chiếc áo mới với sự thích thú thì bố mẹ cũng chọn cho mình hai chiếc áo lông người lớn vừa vặn. Thế là cả nhà tôi đều có áo mới để đón Tết.

Mùa lạnh qua đi, mẹ giặt sạch áo, phơi nắng thật thơm rồi mới cẩn thận cho vào túi bóng, xếp ngay ngắn vào tủ. Năm này qua năm khác, tôi lớn dần trong lớp áo xanh rêu ấy. Chiếc áo đồng hành cùng tôi, che chắn biết bao giá lạnh mùa đông như một người bạn thân thiết.
Tôi nhớ có năm, đúng vào ngày 30 Tết, trời đổ mưa phùn, đường làng lấm lem bùn đất. Mải chạy sang nhà bạn chơi, tôi trượt chân ngã dúi. Nhìn những vệt đất loang lổ trên áo, tôi bật khóc nức nở vì sợ mẹ mắng. Nhưng về nhà, mẹ chỉ lo lắng hỏi han xem tôi có bị trầy xước chỗ nào không, rồi lẳng lặng mang chiếc áo ra giặt sạch, hong khô trước bếp lửa. Tôi ngồi bên, nhìn từng sợi lông mềm mịn khô dần, tỏa ra mùi thơm của vải sạch dưới bàn tay khéo léo của mẹ. Khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu: Tết không chỉ nằm trong những món đồ đẹp đẽ, mà còn ở những yêu thương âm thầm được chắt chiu từ những điều giản dị như thế.
Rồi tôi lớn lên, chiếc áo lông cũng cũ dần và sau mỗi mùa đông lại cộc thêm một chút. Lớp vải kaki bên ngoài hơi sờn, lớp lông bên trong không còn mềm mượt như trước. Tôi được mẹ mua cho những chiếc áo mới hợp mốt, màu sắc bắt mắt hơn. Mẹ bảo để chiếc áo lông ấy cho các em “ăn mót”, nhưng tôi vẫn tiếc, muốn giữ lại làm kỷ niệm. Nó không chỉ là một món đồ mà còn là một phần ký ức, một phần tuổi thơ mà tôi chẳng nỡ rời xa.
Bây giờ, các cửa hàng quần áo mọc lên như nấm, phong phú về sắc màu, kiểu dáng, với mức giá phù hợp cho nhiều người tiêu dùng. Việc mua bán cũng trở nên nhanh gọn hơn bao giờ. Chỉ cần vài cú chạm trên màn hình điện thoại, một chiếc áo mới đã được giao đến tận cửa trong thời gian sớm nhất.
Xã hội phát triển, mọi thứ trẻ em có được bây giờ dường như quá dễ dàng, nhưng chính sự thuận tiện ấy lại khiến những khoảnh khắc chờ đợi, háo hức và trân trọng trở nên hiếm hoi. Tôi chợt nhận ra, điều khiến tuổi thơ tôi ấm áp đâu chỉ là chiếc áo mới, mà còn là sự mong ngóng, là niềm vui bé nhỏ khi được mẹ dắt đi giữa phiên chợ đông, là hơi thở Tết len vào từng nếp áo mà đến giờ tôi vẫn còn nâng niu.
