“Hót boy” gác giảng đường, chọn thao trường

Cuộc sống xanh - Ngày đăng : 16:29, 04/03/2026

Khi bạn bè tiếp tục những tiết học nơi giảng đường đại học, Ngô Anh Tuấn – sinh viên năm hai Trường ĐH Văn Lang lại chọn khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Quyết định viết đơn tình nguyện của chàng trai 19 tuổi không chỉ là sự tiếp nối truyền thống gia đình có ba mẹ đều công tác tại Vùng 2 Hải quân, mà còn là lựa chọn đầy bản lĩnh của một người trẻ muốn dành những năm tháng đẹp nhất để cống hiến cho Tổ quốc.
Cuộc sống xanh

“Hót boy” gác giảng đường, chọn thao trường

Mai Thắng {Ngày xuất bản}

Khi bạn bè tiếp tục những tiết học nơi giảng đường đại học, Ngô Anh Tuấn – sinh viên năm hai Trường ĐH Văn Lang lại chọn khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Quyết định viết đơn tình nguyện của chàng trai 19 tuổi không chỉ là sự tiếp nối truyền thống gia đình có ba mẹ đều công tác tại Vùng 2 Hải quân, mà còn là lựa chọn đầy bản lĩnh của một người trẻ muốn dành những năm tháng đẹp nhất để cống hiến cho Tổ quốc.

Sáng 4/3, sân Ban Chỉ huy quân sự Tam Long ngập sắc đỏ của cờ hoa và băng rôn tiễn quân. Tiếng trống giục giã, tiếng xướng tên vang lên dõng dạc giữa khoảng sân rộng. Trong hàng ngũ 1.904 thanh niên ưu tú của các địa phương (thuộc tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu cũ) đứng ngay ngắn chờ giờ giao, nhận quân, có một gương mặt nổi bật với nụ cười hiền và ánh mắt sáng: Ngô Anh Tuấn.

Nụ cười ấy rạng rỡ, nhưng khi ôm chặt cha mẹ trước giờ lên xe, đôi mắt Tuấn vẫn ánh lên niềm xúc động khó giấu. Đó là khoảnh khắc vừa tự hào, vừa lưu luyến – khoảnh khắc đánh dấu một bước ngoặt của tuổi 19.

anh-1-.jpg
“Hót boy” Ngô Anh Tuấn cùng ba, mẹ và chị gái trong ngày nhập ngũ, ảnh Mai Thắng

Khi bạn bè tiếp tục những bài giảng trên lớp, Tuấn chọn thao trường. Chàng sinh viên năm hai Trường Đại học Văn Lang (TP.HCM) quyết định bảo lưu kết quả học tập để viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Quyết định ấy không phải phút bốc đồng của tuổi trẻ, mà là sự lựa chọn đã được suy nghĩ kỹ lưỡng. “Việc học có thể tiếp tục sau này. Còn tuổi trẻ chỉ đến một lần. Con xác định nếu đủ điều kiện sẽ phấn đấu phục vụ lâu dài trong quân đội”, Tuấn nói, giọng bình thản nhưng ánh mắt đầy quyết tâm.

Với nhiều người trẻ, đại học là con đường rộng mở cho tương lai. Với Tuấn, tương lai ấy vẫn còn đó, nhưng cậu tin rằng có một “giảng đường” khác cũng quan trọng không kém – giảng đường của kỷ luật, của thử thách và của trách nhiệm công dân.

anh-2-.jpg
Ngô Anh Tuấn (trái) đưa tay chào điều lệnh, trước khi lên xe về đơn vị huấn luyện, ảnh Mai Thắng

Lớn lên cùng câu chuyện biển

Tuấn quê gốc Hà Tĩnh, lớn lên trong gia đình có cả ba và mẹ đều là quân nhân của Vùng 2 Hải quân. Ba là anh Ngô Hồng Quân, thượng tá, nguyên Trưởng ban Quân lực Vùng 2 Hải quân. Mẹ là chị Nguyễn Thị Nga, trung tá quân nhân chuyên nghiệp, công tác tại Phòng Hậu cần Lữ đoàn 171, cũng thuộc Vùng 2 Hải quân.

Tuổi thơ của Tuấn gắn với những câu chuyện về biển xa, về những chuyến công tác dài ngày, về nhà giàn giữa trùng khơi gió mặn. Những buổi tối ngồi nghe ba kể chuyện đơn vị, nghe mẹ nói về đồng đội, cậu bé ngày nào đã hình dung trong tâm trí mình hình ảnh người lính biển – kiên cường, kỷ luật và đầy tự hào. “Con tình nguyện đi lính để nối nghiệp ba, mẹ. Đời trai đẹp nhất là tuổi thanh niên, được cống hiến sức lực cho Tổ quốc. Còn gì vui hơn làm người lính tuyến đầu”, Tuấn chia sẻ.

anh-3-.jpg
Các thanh niên hào hứng lên đường nhập ngũ

Ước mơ khoác áo lính biển vì thế không bắt đầu từ ngày viết đơn tình nguyện. Nó được nhen lên từ những năm tháng còn bé, lớn dần theo từng câu chuyện, từng lần tiễn ba mẹ lên đường công tác. Giữa rất nhiều ngã rẽ của tuổi hai mươi, Tuấn chọn con đường quen thuộc mà cũng đầy thử thách – con đường mà ba mẹ đã đi qua, và nay cậu muốn tiếp bước bằng chính khát vọng và bản lĩnh của mình.

Niềm tự hào xen lẫn lo âu

Khi biết con trai quyết định gác lại giảng đường để nhập ngũ, vợ chồng anh Quân – chị Nga vừa mừng vừa lo. Mừng vì con dám rẽ khỏi con đường đại học đang rộng mở để chọn một hướng đi nhiều gian khổ hơn. Lo vì cậu út vốn được yêu chiều từ nhỏ, liệu môi trường kỷ luật thép có làm con chùn bước? “Gần đến ngày nhập ngũ, vợ chồng tôi trằn trọc không ngủ được. Vừa mừng, vừa lo. Nhưng tin rằng con sẽ trưởng thành và hoàn thành tốt nhiệm vụ”, chị Nga tâm sự.

anh-4-.jpg
Tuấn và mẹ - chị Nguyễn Thị Nga trước giờ tạm biệt con trai lên đường tòng quân

Sự lo lắng ấy rất đời thường, rất của những bậc làm cha mẹ. Nhưng trên tất cả vẫn là niềm tự hào. Tự hào vì con trai hiểu giá trị của truyền thống gia đình, hiểu ý nghĩa của hai chữ “Tổ quốc” không chỉ nằm trong lời nói.

Trên sân giao quân sáng 4/3, khi nghe xướng tên Ngô Anh Tuấn, anh Quân đứng nghiêm, ánh mắt dõi theo con trai bước lên phía trước. Không cần nhiều lời, cái siết tay thật chặt giữa hai cha con như một sự trao truyền – trao truyền niềm tin và trách nhiệm.

Thao trường – “giảng đường đặc biệt”

Những ngày tới, chàng sinh viên năm hai sẽ bắt đầu hành trình huấn luyện tại Trung tâm Huấn luyện Vùng 2 Hải quân (đóng quân tại Nhơn Trạch, Đồng Nai). Ở đó, Tuấn sẽ làm quen với những bài tập “lăn, lê, bò, trườn”, với điều lệnh đội ngũ, với những ca trực gác đêm.

anh-5-.jpg
“Hót boy” Ngô Anh Tuấn được Chủ tịch UBND phường Phước Thắng, thành phố Hồ Chí Minh tặng giấy khen “Tình nguyện nhập ngũ năm 2026”, ảnh Mai Thắng

Từ một “hot boy” giảng đường – cách bạn bè vẫn gọi vui vì vẻ ngoài sáng sủa, thư sinh, Tuấn bước vào môi trường kỷ luật nghiêm khắc. Nhưng phía sau vẻ ngoài ấy là một ý chí không hề mềm yếu. Với Tuấn, thao trường không chỉ là nơi rèn thể lực. Đó là “giảng đường đặc biệt” – nơi dạy người ta sống có kỷ luật, biết đặt lợi ích tập thể lên trên cái tôi cá nhân. Ở đó, mỗi bước chân đều phải đều, mỗi động tác đều phải chuẩn. Sự chính xác không chỉ để đẹp đội hình, mà còn là nền tảng của sức mạnh. “Con sẽ phấn đấu được đứng trong hàng ngũ của Đảng, phục vụ quân đội lâu dài. Nếu đủ điều kiện, con muốn gắn bó với hải quân như ba mẹ”, Tuấn nói.

Lời nói giản dị, nhưng ẩn chứa một lý tưởng rõ ràng. Không phải ai nhập ngũ cũng xác định gắn bó lâu dài, nhưng với Tuấn, đó là mục tiêu đã được vạch sẵn.

Viết tuổi trẻ bằng trách nhiệm

Trong nhịp sống hiện đại, người trẻ có nhiều cơ hội để theo đuổi đam mê cá nhân. Nhưng giữa muôn vàn lựa chọn, việc dừng lại để thực hiện nghĩa vụ quân sự vẫn mang một ý nghĩa văn hóa đặc biệt. Đó là sự khẳng định rằng yêu nước không chỉ là cảm xúc, mà là hành động cụ thể.

Tuấn không xem việc nhập ngũ là “tạm gác ước mơ”, mà là cách làm cho ước mơ trở nên sâu sắc hơn. Bởi khi hiểu thế nào là gian khổ, người ta biết trân trọng thành quả. Khi trải qua kỷ luật, người ta biết quý trọng tự do. Khi đứng trong hàng ngũ, người ta thấm thía hơn giá trị của hòa bình.

Từ một sinh viên đại học đến tân binh hải quân, Ngô Anh Tuấn đã chọn cách viết nên tuổi trẻ của mình bằng một quyết định đầy bản lĩnh: gác lại ước mơ riêng để theo đuổi một ước mơ lớn hơn được đứng trong hàng ngũ những người lính biển, tiếp nối truyền thống gia đình và cống hiến dài lâu cho Tổ quốc.

Có thể hai năm quân ngũ sẽ nhiều thử thách. Nhưng chính những thử thách ấy sẽ là hành trang quý giá khi Tuấn trở lại giảng đường hoặc tiếp tục con đường quân đội như cậu mong muốn.

Sáng 4/3 khép lại bằng những chuyến xe lăn bánh rời sân giao quân. Giữa tiếng vẫy tay, tiếng gọi với theo, hình ảnh chàng trai trẻ khoác ba lô, ánh mắt hướng về phía trước như một lời nhắn gửi: tuổi trẻ đẹp nhất là khi biết sống vì điều lớn lao hơn chính mình.

Và với Ngô Anh Tuấn, điều lớn lao ấy mang tên Tổ quốc.

Mai Thắng