Nghe tin không khí lạnh sắp về, tôi mở tủ sắp lại quần áo ấm cho các con. Những lớp vải dày còn thơm mùi nắng từ mùa trước xếp chồng lên nhau ngay ngắn và đủ đầy đến yên lòng. Giữa sự tươm tất của hiện tại, một dòng chảy ký ức bất chợt ùa về dịu dàng khiến tôi thấy mình của thuở bé thùng thình trong chiếc áo lông màu xanh rêu to sù mà bố mẹ lặn lội đi tận chợ tỉnh mua cho. Bao mùa Tết trôi qua, tôi cao lớn lên, còn chiếc áo thì cộc dần đi nhưng hơi ấm của nó cứ neo mãi trong tâm hồn tôi.