mưa

Lên Tây Giang mùa xuân, thưởng thức “hamburger Tơr’đin” giữa đại ngàn Trường Sơn
Khi mùa xuân nhẹ nhàng đặt bước lên dãy Trường Sơn hùng vĩ, Tây Giang hiện ra trong màn sương mỏng như một bức tranh thủy mặc sống động. Những triền núi xanh non, suối nguồn róc rách, nương rẫy vừa thức giấc sau mùa đông dài, tất cả hòa quyện trong hơi thở tinh khôi của đất trời. Giữa không gian ấy, cây Tơr’đin (tr’đin) lặng lẽ vươn mình, đứng thẳng, xanh bền như một chứng nhân của đại ngàn, của mùa xuân miền biên viễn.
  • Áo Tết
    Nghe tin không khí lạnh sắp về, tôi mở tủ sắp lại quần áo ấm cho các con. Những lớp vải dày còn thơm mùi nắng từ mùa trước xếp chồng lên nhau ngay ngắn và đủ đầy đến yên lòng. Giữa sự tươm tất của hiện tại, một dòng chảy ký ức bất chợt ùa về dịu dàng khiến tôi thấy mình của thuở bé thùng thình trong chiếc áo lông màu xanh rêu to sù mà bố mẹ lặn lội đi tận chợ tỉnh mua cho. Bao mùa Tết trôi qua, tôi cao lớn lên, còn chiếc áo thì cộc dần đi nhưng hơi ấm của nó cứ neo mãi trong tâm hồn tôi.
  • Sắc Xuân Phum quê
    Có những buổi sớm mai, khi đất trời phương Nam còn đang say ngủ trong lớp sương đêm bảng lảng, tôi thường trở về phum¹ quê bằng một chuyến xe của ký ức. Chuyến xe không lăn bánh trên những con đường nhựa hối hả, mà lãng du trên cánh đồng hoài niệm, nơi mỗi hạt sương mai cũng đủ sức làm ướt đẫm cả một tâm hồn xa xứ. Và trong màn sương mờ ảo tựa dải lụa trắng khổng lồ ấy, phum quê của người Khmer quê tôi dần hiện ra, đẹp một vẻ đẹp nguyên sơ, trầm mặc nhưng cũng đầy xao xuyến khi mùa xuân đang gõ cửa.
(*) Bản quyền thuộc về Tạp chí điện tử Môi trường và Cuộc sống. Cấm sao chép dưới mọi hình thức nếu không có sự chấp thuận bằng văn bản.