Giữa mênh mông sóng nước phía Nam thềm lục địa, nơi những nhà giàn DK1 đứng chênh vênh như những cột mốc sống giữa biển trời, có một “phòng cấp cứu” đặc biệt. Không bảng hiệu, không còi hụ, không ánh đèn trắng lạnh lẽo của bệnh viện. Chỉ có gió rít, sóng dội vào chân đế thép và những người lính quân y sẵn sàng lao xuống biển bất cứ lúc nào khi nghe hai tiếng: “Cấp cứu!”.