Khi mùa xuân nhẹ nhàng đặt bước lên dãy Trường Sơn hùng vĩ, Tây Giang hiện ra trong màn sương mỏng như một bức tranh thủy mặc sống động. Những triền núi xanh non, suối nguồn róc rách, nương rẫy vừa thức giấc sau mùa đông dài, tất cả hòa quyện trong hơi thở tinh khôi của đất trời. Giữa không gian ấy, cây Tơr’đin (tr’đin) lặng lẽ vươn mình, đứng thẳng, xanh bền như một chứng nhân của đại ngàn, của mùa xuân miền biên viễn.