Kiểm định khí thải xe máy: Chính sách cần đi vào cuộc sống và xã hội
Chủ trương kiểm định khí thải xe mô-tô, xe gắn máy có hiệu lực từ ngày 30/6/2026 đang thu hút nhiều ý kiến trái chiều trong xã hội. Đây được xem là bước đi phù hợp với mục tiêu bảo vệ môi trường, cải thiện chất lượng không khí đô thị. Tuy nhiên, bên cạnh sự đồng thuận, không ít lo ngại được đặt ra liên quan đến tính khả thi, chi phí thực hiện và tác động đến đời sống người dân, đặc biệt là nhóm thu nhập thấp.
Từ hai luồng quan điểm này cho thấy nhu cầu cấp thiết của một chính sách vừa dựa trên lý lẽ môi trường, vừa bám sát thực tiễn xã hội. Câu hỏi đặt ra là: Kiểm định thế nào để vừa bảo vệ môi trường, vừa không làm khó người dân?
Trước hết, cần nhìn nhận thực tế rằng xe máy ở Việt Nam không chỉ đơn thuần là phương tiện giao thông, mà còn là “cần câu cơm” của hàng triệu lao động. Đối với nhiều người, đặc biệt là lao động tự do, người làm nghề giao hàng, xe máy gắn liền trực tiếp với sinh kế hằng ngày. Việc yêu cầu kiểm định định kỳ, kèm theo chi phí sửa chữa để đạt chuẩn khí thải, nếu không có cơ chế hỗ trợ phù hợp, có thể tác động đáng kể đến thu nhập và đời sống của nhóm đối tượng này.

Thứ hai, với số lượng xe máy đang lưu hành lên tới hàng chục triệu chiếc, nguy cơ quá tải hệ thống kiểm định là điều hoàn toàn có thể xảy ra. Nếu người dân phải chờ đợi kéo dài, đi lại nhiều lần hoặc phát sinh các chi phí không chính thức, niềm tin vào chính sách sẽ bị suy giảm, ảnh hưởng trực tiếp đến hiệu quả thực thi.
Một vấn đề khác cũng cần được cân nhắc là tránh tư duy “đánh đồng” mọi phương tiện. Không phải tất cả xe máy đều phát thải ở mức như nhau. Xe cũ, bảo dưỡng kém có nguy cơ gây ô nhiễm cao hơn, trong khi nhiều xe đời mới, được bảo dưỡng tốt có mức phát thải thấp. Việc áp dụng kiểm định đồng loạt, không phân loại, có thể dẫn đến cảm giác thiếu công bằng. Do đó, xe phát thải cao cần được kiểm soát chặt chẽ hơn, trong khi xe đời mới, xe bảo dưỡng tốt nên được ưu tiên, thậm chí xem xét miễn hoặc giãn kiểm định trong giai đoạn đầu.
Về tổng thể, chính sách kiểm định khí thải cần được triển khai theo hướng hỗ trợ, tránh gây “cú sốc” cho xã hội. Thay vì đặt nặng xử phạt, cần ưu tiên các biện pháp sửa chữa, bảo dưỡng, trợ giá và khuyến khích người dân chuyển đổi sang phương tiện xanh, sạch hơn. Cần nhấn mạnh rằng, tính đúng đắn của mục tiêu bảo vệ môi trường không đồng nghĩa với việc mọi cách thức triển khai đều phù hợp nếu thiếu tính đến điều kiện thực tế.
Đối với nhiều hộ gia đình, xe máy là tài sản có giá trị và là phương tiện không thể thay thế trong sinh hoạt hằng ngày. Vì vậy, mọi chi phí phát sinh từ kiểm định, sửa chữa hay thay thế phương tiện đều có thể tạo áp lực tài chính đáng kể. Một lo ngại phổ biến hiện nay là mức phí kiểm định và chi phí để xe đạt chuẩn khí thải. Nếu chi phí này không tương xứng với thu nhập bình quân, chính sách có nguy cơ trở thành gánh nặng hơn là động lực thay đổi hành vi.
Thực tế cho thấy, khi chi phí tuân thủ quá cao, người dân có xu hướng né tránh hoặc đối phó, làm giảm hiệu quả thực thi. Do đó, để kiểm định khí thải đạt được mục tiêu đề ra, mức phí cần đủ thấp để đa số người dân có thể chấp nhận, đồng thời có cơ chế miễn, giảm cho các nhóm yếu thế trong xã hội.
Bên cạnh chi phí, năng lực triển khai cũng là thách thức không nhỏ. Việc xây dựng mạng lưới trạm kiểm định đủ rộng, quy trình kiểm tra nhanh gọn, minh bạch là yêu cầu bắt buộc. Nếu hệ thống không đáp ứng được nhu cầu thực tế, tình trạng quá tải, chờ đợi kéo dài hoặc phát sinh tiêu cực hoàn toàn có thể xảy ra, làm xói mòn niềm tin của người dân vào chính sách.
Kinh nghiệm quốc tế cho thấy, kiểm soát khí thải xe máy hiệu quả thường được triển khai theo lộ trình dài hơi, bắt đầu từ các đô thị lớn và tập trung vào nhóm phương tiện phát thải cao. Song song với hoạt động kiểm định là các biện pháp hỗ trợ như trợ giá sửa chữa, khuyến khích đổi xe mới hoặc ưu đãi cho phương tiện ít phát thải. Đặc biệt, công tác truyền thông chính sách được thực hiện rõ ràng, giúp người dân hiểu rằng kiểm định khí thải không nhằm “loại bỏ” phương tiện, mà hướng tới cải thiện môi trường sống chung.
Từ những phân tích trên có thể thấy, tranh luận về kiểm định khí thải xe máy không nên bị đẩy vào thế đối lập giữa “bảo vệ môi trường” và “bảo vệ người dân”. Hai mục tiêu này hoàn toàn có thể song hành nếu chính sách được thiết kế hợp lý. Điều quan trọng là một cách tiếp cận thận trọng, thừa nhận tính cấp thiết của việc kiểm soát khí thải, đồng thời lắng nghe và giải quyết những lo ngại chính đáng liên quan đến chi phí, công bằng và khả năng thực thi.
Một chính sách môi trường bền vững phải là chính sách được xã hội chấp nhận rộng rãi. Để làm được điều đó, quá trình xây dựng và triển khai cần đặt đối thoại chính sách lên hàng đầu, coi người dân không chỉ là đối tượng chịu tác động mà là chủ thể đồng hành. Khi môi trường và sinh kế được cân nhắc song song, kiểm định khí thải xe máy mới thực sự phát huy giá trị lâu dài, trở thành bước tiến hướng tới môi trường sống trong lành và phát triển bền vững.




